thay lời tựa



Vài "kỷ niệm" vui vui khi đến với Áo Trắng

Chiều hôm ấy, lũ chúng tôi đang đạp xe rong phố thì thằng Phú đề nghị:

- Ê tụi bay. Ghé vô quầy báo coi thử có báo chi mới không bây!

Thế là cả bọn tấp xe vào hè, kéo nhau vô quầy báo. Đang đưa mắt nhìn từng tờ báo đang bày đầy trên mặt quầy, chợt "Tú mỡ" đập vai tôi.

- Ê hạ, coi kìa, có báo mới ra đó.

Tôi vội huy động ngay đôi mắt đã bị cận 3 độ để... nhìn, mới thấy nhập nhoạng một tờ đặc san hẹp hẹp, dài dài, có vẽ hình một cô bé thì phải...

- Tao nhìn không rõ lắm, mi lấy xuống tao coi thử Tú.

- Đúng là mắt.... cận thị. Tao lấy xuống cho coi.

Tú với tay lấy tờ san từ trên giá xuống. Cả bọn châu đầu vào xem. À... thì ra tờ Áo Trắng "Thế rồi một mùa hè". Tôi lật cho cả bọn cùng đọc. Mới lướt qua tôi đã ưng ý, muốn mua rồi nhưng sực nhớ là mình không đem tiền theo, tôi nói:

- Đứa mô có đem theo tiền theo xuất ra mua đi bây. Tao hết khả năn chi trả.... rồi!

Cả bọn lục túi, xui xẻo là chẳng đứa nào đem theo tiền. Chợt Hải râu reo lên khi rờ thấy cồm cộm trong vành mũ:

- A! hình như tao có....

Cả bọn mừng rỡ, Hải râu tươi cười rút ra.... và bổng xịu mặt. Thì ra thấy cộm lắm tưởng tiền nhiều, rút ra đếm chỉ có 4 tờ hai trăm và... 3 tờ năm chục. Tôi thở dài, tiếc rẻ:

- Thôi để mai mua vậy. Sáng mai tao đi học tao xin "viện trợ" của nhỏ em mua cho.

* * *

Sáng nay, tranh thủ giờ ra chơi, tôi ra quầy sách trước cổng trường để mua Áo Trắng. Đang đi ra cổng thì tôi chợt nghe bà giám thị hỏi:

- Trò kia! Đi đâu đó?

- Dạ em ra mua Áo Trắng.

- Cái gì? Trò nói lại cho tôi nghe coi?

- Dạ em đi mua Áo Trắng ạ. Trước cổng trường đó cô.

- Trò không đùa đấy chứ? Sao lại mua áo trắng vào lúc này? Mà tôi đâu có thấy ai treo bán áo trắng áo đen gì đâu? Trò tính giỡn mặt tôi đấy hả?

Thế là tôi phải dừng lại, phân trần và đính chính lại sự hiểu lầm về cái áo trắng và tuyển tập thơ văn Áo Trắng cho bà nghe, với tất cả khả năng "hùng biện"... của tôi, rồi sau khi bà giám thị gật gù ra chiều hiểu thì tôi chỉ còn 2 phút rưỡi để dọt lẹ ra quầy sách trước cổng trường mua Áo Trắng trước khi hết giờ ra chơi.

* * *

Buổi tối, sau khi đi học thêm về, tôi đi lật Áo Trắng để đọc tiếp thì tá hỏa vì toàn bộ cái bìa trước và bìa sau đã biến mất. Như vậy là nhỏ em tôi lấy rồi chớ không ai vô đây hết. Tôi hầm hầm gọi nhỏ em lên và quát nó:

- Có phải mi cắt lấy cái bìa Áo Trắng của ta không hả nhỏ. Nói thiệt đi!

Nhỏ em ấp úng mãi rồi mới chịu nhận là nó đã cắt bìa cuốn Áo Trắng. Tôi quát to:

- Báo ta chưa đọc xong mà nhỏ dám cắt rồi hả? Mất cha cái bìa thì còn chi nữa hả nhỏ? Ta hỏi tại răng mà mi cắt Áo Trắng?

Nhỏ em lí nhí đáp:

- Dạ vì em thấy Áo Trắng... nó... đẹp... nên em cắt...

Má tôi nghe tiếng ồn ào vội bước lên, bà nghe câu được câu mất liền là:

- Trời đất ơi! Cái áo trắng mới may cho anh Hai mà sao con lại cắt đi? Sao con hư quá vậy con? Hạ, lấy cho má coi em nó cắt chổ mô rồi. Khổ quá, cắt hư cái áo rồi sao anh Hai con mặc được hả con?

Tôi đang nổi cáu, nghe má la như thế không nhịn được, cười sặc sụa làm má tôi ngạc nhiên:

Cái thằng. Áo mặc để cho em cắt hư rồi còn cười cái nổi gì? Có lấy ngay cho má coi không hả?

Tôi nhịn cười, vội giải thích cho má hiểu. Má nghe xong, chửi yêu:

- Mồ tổ bay! Rứa mà tao cứ tưởng....

* * *

Trên đây vài sự cố vui vui đã xảy ra khi tôi đến với Áo Trắng, giờ mỗi khi nhớ lại cũng không khỏi phải mĩm cười. Có thể gọi đó là vài kỷ niệm, vui vui, được chớ bạn?

Hoàng Hạ
(GĐAT - Đà Nẵng)



Vợ chồng tôi với "Áo Trắng"

Là một người "ghiền" sách báo, nên hễ có sách, báo gì mới là tôi không "tha", nhất định phải tìm đọc cho bằng được để xem thử có hợp "khẩu vị" mình không. Và tôi được một "người" giới thiệu "Áo Trắng". Tôi đến sạp báo mua ngay một tập đem về đọc. Vợ tôi nhìn thấy chất vấn liền:

- Đã ba mươi mấy tuổi rồi, con cái đề huề mà còn đọc gì cái thứ "Áo Trắng", viết dụ khị con nít đó nữa mà không biết?

- Thế lớn rồi sao em vẫn thích mặc áo trắng? - Tôi "phản" lại.

Nàng nghe có lý nên im và tôi đọc tiếp cho đến hết và "si" Áo Trắng luôn. Một điều làm tôi vui mừng là vợ tôi, sau lần "chất vấn" đó, nàng đã lén đọc và nàng "thú nhận" với tôi nàng cũng "si" như tôi. Thế là từ tập Áo Trắng đó (tập "Khung trời đại học") trở đi, vợ chồng tôi không bỏ qua một tập Áo Trắng nào.

Riêng tôi, tôi không chỉ đọc Áo Trắng mà còn cố gắng viết bài gởi tham gia Áo Trắng nữa. Và cũng may mắn thay, tôi cũng được đăng đó và nàng tỏ ra vui mừng, hớn hở lắm, vì sẽ có tiền nhuận bút cho nàng đi chợ vài ngày để mua thức ăn "động vật" thay thế cho thức ăn "thực vật" trường kỳ mà. Nàng thường thổ lộ ước ao của nàng với tôi:

- Em ước ao tuyển tập Áo Trắng nào ra, anh cũng có bài đăng.

Một ước ao thật dễ... chết người.

Có lẽ, với khả năng của tôi, đến năm... 2000, ước ao của nàng may chi mới thành sự thực. Nhưng dầu sao, tôi vẫn cố gắng tham gia bài vở đều đặn cùng Áo Trắng.

Một hôm, tôi hỏi vợ tôi:

- Em sẽ đọc Áo Trắng đến khi nào?

- Đến khi tóc bạc, mắt mờ không đọc được nữa thì thôi - Nàng đáp. Đúng cơ hội để "trả đũa", tôi tiếp:

- Thì ra thế, cái thứ "Áo Trắng" này đâu chỉ "dụ khị" con nít không mà còn "dụ khị" được cả bài già nữa em nhỉ.

Biết ý, nàng im, lấy tập Áo Trắng "Cho hương đừng bay đi" che mặt lại.

Đó là vài chuyện giữa vợ chồng tôi với Áo Trắng.

Nguyễn Đình Liễu (8/1991)
(GĐAT, QN - ĐN)



Đôi lời

... Là một giáo viên Văn, tôi đã đọc "Áo Trắng" và theo dõi từng bước đi của Áo Trắng. Tuy không thường xuyên, song tôi đọc kỹ và luôn mơ ước sẽ có nhiều tuyển tập như vậy. Trong một thị trường sách bát nháo, kinh thiên động địa, đủ thứ "thượng vàng hạ cám" mà nhà xuất bản Trẻ đã mạnh dạn cho ra "Áo Trắng", thật là một điều khích lệ đối với bạn đọc xa gần. Theo tôi, đây là một chủ trương đúng đắn, một động cơ trong sáng với một ý thức trách nhiệm cao của nhà xuất bản.

Khi nhìn trong cặp của học sinh, thấy những tuyển tập Áo Trắng là lòng tôi rộn lên bao niềm vui, niềm tin,... Nhớ thưở nào các em còn mang theo sách "chưởng", kiếm hiệp vào lớp, tôi buồn nhiều. Nay Áo Trắng đã dần dần chiếm chỗ, tôi rất vui vì Áo Trắng đã có chỗ đứng trong tâm hồn bạn đọc. Vậy thì, Áo Trắng ơi! Hãy giữ vững phong độ của mình, đừng phụ lòng tin bạn đọc.

Lê Đức Đồng
(PTTH Kế Sách 1 - Sóc Trăng)




Trang web Áo Trắng cần sự giúp đở về việc đánh máy bài để cho bộ sưu tập ngày một phong phú. Nếu bạn có thể giúp đánh máy, xin liên hệ qua e-mail: suutap@yahoo.com

PHOTOS of AN NGUYỄN:
Hình mới đưa lên tại Shutterstock:
Hình được mua nhiều nhất tại Shutterstock:

Click vào hàng này và ghi danh bán hình tại ShutterStock
 
thángdownloadVNĐhình thêm
05/2007640.256.00064
06/20071640.659.00068
07/20071780.720.00062
08/20072451.320.00064
tổng cộng6512.995.000258
Gia Sư = Gia Đình + Sinh Viên

Số bộ cũ:

5 7 8 9 10 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 27 30 31 32 33 38 39 41 42 43 45 46 47 48 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 64 65 66 67 68 70 71 72 73 74 76 80 81 84 86 87 92 93 94 97 100 102 104 106 144


Chuyên mục:
+Truyện
+Thơ
+Nước Non Ngàn Dặm
+Tùy Bút, Đoản Văn, Tản Mạn
+Băn Khoăn Việc Đời
+Ngôi Trường Trong Trí Nhớ
+Tổ Kiến
+Truyện Mini
+Băn Khoăn Vào Đời
+Món Ăn / Hương Vị Quê Hương
+Bông Hồng Cho Tình Đầu
+Từ Bục Giảng Đến Bàn Học
+Quán Nói Sách / Quán Ông Đồ
+Hương Xa

- Bài mới cập nhật
- Ảnh áo trắng
- Ảnh Việt Nam
- Nhóm thực hiện
- Bạn đọc góp bài
 
E-mail liên lạc: suutap@yahoo.com
 

Links:
> Thời Áo Trắng
> Mực Tím Việt Nam
> Hương Vị Quê Hương
> Huế
> Dân Gian
> Chùa Việt Nam
> Trịnh Công Sơn
> Tuyển hoặc Làm Gia Sư
   

Ký gởi bán ảnh trên Net
Cách bán hình ở ShutterStock
Tăng thu nhập ở ShutterStock
Bán hình tại BigStockPhoto
Blogs về bán hình

Số lần xem: 698538

URL: http://www.suutap.com/AoTrang
Design & script: Sony Ho
E-mail: suutap@yahoo.com