Thơ
Hơi Ấm Ổ Rơm
--- Nguyễn Duy ---
Tôi gõ cửa ngôi nhà tranh nhỏ bé bên đồng chiêm bà mẹ đón tôi trong gió đêm: nhà mẹ hẹp nhưng còn mê chỗ ngủ mẹ chỉ phàn nàn chiếu chăn chả đủ rồi mẹ ôm rơm lót ổ tôi nằm
Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm của những cọng rơm xơ xác gầy gò
Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no riêng cái ấm nồng nàn như lửa cái mộc mạc lên hương của lúa đâu dễ chia cho tất cả mọi người
nguồn: Bạn đọc góp thơ
|
Nhóm theo tựa:
Nhóm theo tác giả:
- Gia Sư: Gia Đình + Sinh Viên
- Ảnh phong cảnh Việt Nam
- Ảnh nữ sinh Việt Nam
|